CÓ CHÚA TRONG ĐỜI
Tháng 11 – tháng cầu cho các linh hồn – luôn khơi dậy nơi tôi những suy tư về kiếp người và phận sống. Nhắc đến cái chết, tôi lại nhớ đến biến cố cách đây 18 năm, vào năm 2007, khi tôi bị đau ruột thừa. Cơn đau ban đầu tưởng chừng đơn giản, nhưng rồi nó vỡ ra. Trời ơi, cơn đau thật kinh khủng! Đau đến mức tôi ngất xỉu ngay tại chỗ. Nếu ngày ấy không được cấp cứu kịp thời, có lẽ hành trình đời tôi đã khép lại từ đó.
Ca mổ thành công, nhưng tôi còn phải chịu thêm bốn ngày mất ngủ vì vết thương đau nhức. Chính những ngày vật vã giữa ranh giới sống – chết ấy đã cho tôi một kinh nghiệm đặc biệt: tôi hiểu cơn đau của người sắp lìa đời ra sao, và tôi nhận ra cái chết không còn xa lạ, không còn là điều chỉ xảy ra với “ai đó”.
Từ sâu thẳm, tôi cảm nhận rất rõ: cuộc đời này có giới hạn, còn cái chết lại là điều chắc chắn, dù tôi không bao giờ mong muốn nó. Tôi có thể sống thoải mái, sống hết mình, nhưng mỗi ngày qua đi, tôi vẫn bước gần hơn đến ranh giới huyền nhiệm mà không ai tránh được. Sau 2,3 vạn ngày sống, sau khi trái đất quay thêm bao vòng quanh mặt trời, rồi một ngày tôi cũng sẽ khuất đi, lặng lẽ như khi tôi đã đến.
Trước tôi, đã có biết bao thế hệ sống rồi chết. Họ từng đi lại, làm việc, ước mơ, thất vọng, vui cười và đau khổ như tôi hôm nay. Họ từng tồn tại, nhưng giờ tất cả đã chìm vào quên lãng. Những đoàn quân Rôma, những hiệp sĩ thời trung cổ, những đội quân Napoleon vang danh một thời… giờ cũng im lìm, bất động. Họ đã từng sống, từng hoạt động, nhưng giờ chẳng còn gì ngoài cát bụi.
Và rồi tôi tự hỏi:
Một ngày kia, tôi cũng sẽ là như thế.
Một ngày kia, tôi cũng biến mất khỏi cuộc đời này như chưa từng hiện diện.
Nghĩ đến đó, tôi cảm thấy sự nhỏ bé và mong manh của phận người. Như chiếc thuyền mỏng manh trôi trên dòng nước đời, tôi biết sẽ có lúc thuyền chìm và tôi phải gặp lại bao người đã đi trước. Sự thật về cái chết khiến tôi rúng động: nó mâu thuẫn với khát khao được sống, được yêu thương và được tồn tại của tôi.
Vậy… tại sao phải chết?
Chết rồi là hết sao?
Hay đằng sau cái chết là một điều gì đó lớn hơn, thiêng liêng hơn?
Chính nơi câu hỏi ấy, tôi nhận ra một điều sâu xa:
Trong mọi biến cố của đời mình, Chúa vẫn luôn đồng hành – cả khi tôi không nhận ra.
Tạ Ơn Chúa – Đấng gìn giữ đời con
Lạy Thiên Chúa là Cha đầy lòng từ bi và quyền năng,
Khi ngắm nhìn vũ trụ bao la và sự sống diệu kỳ quanh con, lòng con dâng lên niềm tri ân sâu thẳm. Cảm ơn Cha đã dựng nên con, dệt nên con trong lòng mẹ, và gìn giữ con qua bao thăng trầm của cuộc sống.
Cảm ơn Cha vì đã cho con được hiện diện trên trái đất này, được sống giữa gia đình yêu thương, được có bạn bè để sẻ chia, và có một thế giới tuyệt đẹp để chiêm ngưỡng. Mỗi ngày sống là một hồng ân, là cơ hội để con học biết, yêu thương và trưởng thành trong đức tin.
Xin Cha giúp con luôn biết trân trọng món quà sự sống. Xin dùng con như khí cụ của Cha nơi môi trường truyền thông mà con đang học hỏi tại Tổng Giáo Phận Sài Gòn. Nguyện mọi việc con làm đều mang lại vinh danh Cha và ích lợi cho anh chị em.
Dù đời có những ngày hạnh phúc lẫn ngày gian nan, con tin chắc bàn tay yêu thương của Cha luôn dẫn dắt con.
Con xin dâng lời tạ ơn trong niềm vui, bình an và hy vọng Amen.
Giuse Võ Quốc Hải
Ảnh :Sưu tầm

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét